Thơ Trạch Gầm

khởi đi từ đồi Tăng Nhơn Phú…

Nốc cạn gió sương


Tặng Lê Phi Ô, Út Khiết.

Đâu phải có mình mầy đâu hả Út
Gánh tháng Tư chạy xuống biển lên rừng
Xương trắng đồi hoang, sóng gào ôm xác
Nát bét hồn cùng quá khứ rưng rưng.

Nhắc chút xíu… cho lòng thêm hoang lạnh
Đoạn đường nào chẳng nốc cạn gió sương
Đã là lính mà không quen ly biệt
Thân làm sao đứng nỗi giữa chiến trường

Từ tháng Tư… tao gánh còng tủi nhục
Về phố xưa, phố bày đặt hững hờ
Khung cửa sổ khép đôi dòng nước mắt
Xé người tình thành trăm mảnh bơ vơ

Ngày cầm súng mình sống bằng hơi thở
Thằng chết cho thằng còn sức mà đi
Cát bụi thức… ôm tháng ngày thao thức
Đâu đợi có ngày rách nát phân ly

Mầy dấu tháng tư, dấu đâu hả Út
Khi Anh Em còn bao đứa sửng sờ
Đời lưu vong có nơi nào để dấu
Có đành không… dấu tận đáy bơ vơ

Trạch Gầm





Advertisements

25/10/2014 Posted by | * đời ta | Leave a comment

Nẻo yêu thương


Kể người nghe lão Kim Dung viết bậy
Cho Du Thản Chi yêu loạn yêu mù
Móc cặp mắt tặng cho nàng A Tử
Đời tối om, tâm thức sáng thiên thu?

Ngày tối đen… đêm lại đen như mực
Trái tim hồng ngủ giữa hố mắt sâu
Va vào cây… ngỡ chạm vào da thịt
U cả đầu hồn chẳng chút thương đau

Ta đâu phải như thằng họ Du ngốc
Đi lại giang hồ học lóm trăm chiêu
Áo thầy tu không làm nên đất Phật
Nẻo yêu đương… lì ít thua lì nhiều

Kể người nghe biết bao thằng đáng ghét
Cuối cùng rồi nó vẫn sống trơ trơ
Thằng đẹp trai thua xa thằng chai mặt
Đường vào tim… biết ai dại ai khờ

Cầu tình ái đâu phải cầu Ô Thước
Nhịp yêu đương lỡ sụp vẫn sống nhăn
Bao thằng bị phê… mặt mày chán ngắt
Chán ngắt mà lại kéo cả trăm năm

Ta không dại… nên vẫn còn cặp mắt
Để thấy đường… mà biết nẻo yêu đương

Trạch Gầm


30/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment

Nói với Trạch Gầm


Cố gắng nghe mầy thằng… thằng lính trận
Chớ tịt ngòi trên giường bịnh nghe chưa
Khi Quê Hương đang cần từng hơi thở
Đừng bỏ đi như một kẻ sống thừa

Bạn bè mầy biết bao thằng đã chết
Trong liệt oanh vì hai chữ Tự Do
Ngày mất nước tao nhớ mầy đã khóc
Vì không tin… thua một bọn tội đồ

Ông cha mình trải bao ngày băng giá
Cả ngàn năm từng nếm mật nằm gai
Mầy đau thương vài chục năm là mấy
Sau đành quên… quên nghiệt ngã đắng cay

Cố gắng nghe mầy bò ra giường bịnh
Cơm Cộng Hòa (1) mầy cũng đã từng ăn
Kéo tạ, thong nòng (2)… te te đứng dậy
Đường Trường Xa… lại cất bước quân hành

Nếu có nát… nát tim gan phèo phổi
Chớ tâm hồn… đừng có nát biết không
Những thằng em mầy đã từng đánh đổi…
Tuổi hai mươi… cho tình nghĩa Núi Sông

Trạch Gầm


1. Tổng y viện Cộng Hòa
2. Danh từ quen thuộc khi chữa gãy xương, rửa vết thương

29/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment

Chuyện xưa Phú Nhuận


Ta gặp người trời không mưa vẫn nhớ
Kéo cả tuổi thơ Phú Nhuận chạy về
Người còn thích chuyện đời xưa Ngoại kể…
Ta bây giờ ngồi kể chuyện ngày xưa

Thuở người còn nhảy cò cò, đánh đũa
Bọn ta thì chơi đánh đáo bắn bi
Không chơi chung nhưng rình nhau thật kỷ
Muốn chơi chung… chẳng hiểu ngại chuyện gì

Chỉ có điều… người vui ta hớn hở
Nhìn người buồn… ta bắt muốn buồn theo
Đêm ta ngủ biết gì thương với nhớ
Thẳng giấc dài… đêm không mộng… trong veo

Có trò vui chung mà ta thích nhứt
Trời dễ thương trút xuống trận mưa dài
Cả bọn tắm mưa… vui thôi hết biết
Con phố buồn… được một thoáng vui lây

Thêm vài tuổi… ta chơi trò hiệp sĩ
Chận đánh mấy thằng xóm khác lang thang
Chúng đến rủ bọn người chơi cút bắt
Bảo vệ dân là trách nhiệm trai làng

Ngày cặp sách ta lượm vài chữ cái
Buồn… ngồi một mình ghép lại thành thơ
Bọn người chẳng có bài thơ nào cả
Biết tỏng ta… Thằng hàng xóm dại khờ

Trạch Gầm



27/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment

Vỗ tay trong tù


Ta viết bài thơ không ngày không tháng
Vì ở đây không tháng cũng không ngày
Giả khùng điên ta lần qua cửa ải
Ải hận thù xiềng xích cả đắng cay

Còn hơi thở… ta còn nghe nói láo
Mỗi một câu nghe đến trăm ngàn lần
Thằng nói láo không biết mình nói láo
Đầu không khùng ta chết mất phải không

Tội của ta –với nó – không bao giờ xiết
Bút, tre Trường Sơn. Mực, nước Biển Đông
Nó ngồi viết… từ đời ông tổ nó
Giấy kể tội ta dài hơn Cửu Long

Kệ mẹ nó, nó nói gì nó nói
Ở tù lâu – chai – ta lại thấy vui
Thằng Phạm Tuân nằm trên mây phục kích
Chờ giặc Mỹ vào nhào xuống. Vỗ tay

Hồi mới vào tù nó vỗ tay trước
Ta vỗ tay sau… góp vốn góp lời
Được vài năm quen…t a vỗ tay trước
Nó vỗ tay sau… mới thật tức cười

Cứ như thế… ta không ngày không tháng
Biết ngày biết đêm… nhờ có mặt trời

Trạch Gầm


27/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment

Điểm danh


Vo Truong Toan



























Nhớ Cô Khưu Ngọc Sang
Người Thầy Võ Trường Toản kính


Năm mươi năm rồi…
Có khi nào cô giở sổ
Ngồi điểm danh lại… mấy đứa học trò xưa
Những đứa học trò đi vào khói lửa
Vắt tương lai trong bom đạn mịt mờ

Môn Việt Văn Cô trao cho chữ nghĩa
Trải tấm lòng trong tình tự ca dao
Hồn Dân Tộc hơn bốn ngàn năm lẻ
Nước lã đầy ao thua giọt máu đào

Mở trang sử Cô khơi lòng yêu nước
Nối gót Ông Cha gìn giữ sơn hà
Bao xương máu, một ngàn năm Bắc thuộc
Vun đắp giống nòi tình nghĩa thiết tha

Môn triết học Cô dạy môn đạo đức
Đạp bước phiêu lưu tư tưởng con người
Sống trách nhiệm đã là điều mơ ước
Đời sẽ vui… biết lúc khóc lúc cười

Thế hệ em mang những điều cô dạy
Đốt từng trang trên chiến địa điêu tàn
Thằng chăm học cũng như thằng phá phách
Cùng gánh gồng bao nghiệt ngã lầm than

Năm chục năm rồi Cô có còn giở sổ
Nhớ đám học trò Võ Trường Toản của Cô
Những thằng nhỏ thuở má hồng môi đỏ
Còn lại bao nhiêu… sau cuộc chiến mịt mờ

Trạch Gầm


25/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment

Nhật ký


Mầy cứ viết ra vài trang nhật ký
Đọc nghe chơi coi thử khóc hay cười
Tuổi học trò, tuổi đời, rồi tuổi lính
Ngày vô tù, ngày vượt biển ra khơi

Cuộc đời bọn mình… y chang, giống hệt
Chuyện của mầy lại lồng bóng hình tao
Thế mới chết, rõ vô duyên lãng xẹt
Hay chỗ nào… đừng có hỏi tại sao

Tao gặp mầy ở Sài gòn nóng hổi
Vừa thổi vừa ăn… mấy nụ cười tình
Chưa đủ no đã chui đầu vào lính
Một, hai, ba cùng vận nước điêu linh

Mầy ra Dakto, tao vào An Lộc
Huy chương nào cũng dính máu anh em
Thằng còn sống cũng như thằng vừa chết
Chẳng đêm nào… được một đêm bình yên

Trang Quân Sử được viết bằng tâm huyết
Lại đốt đi… lại rách nát thân tù
Đời bọn mình lại y chang giống hệt
Tuổi ba mươi… ngồi chưởi bọn mình ngu

Thôi mầy ơi làm ơn đừng viết nữa
Nhật ký mầy… tao đốt trắng tha phương

Trạch Gầm


23/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment

Quay phim trong tù


Thằng quay phim kéo thuốc lào ròn rã
Mắt lim dim ngước mặt nhìn trần nhà
Đêm qua tới đâu… mình bắt đầu nhá
Bắt đầu lấy hơi… nó chiêu ngụm trà

Gô trà quạu… thằng sao trà chôm được
Một ngụm thôi đủ sáng mắt một đêm
Hai phần ba trà, một phần ba nước
Mặc sức thả hồn… quá khứ lênh đênh

Thuốc lào thì… thuốc lào Tiên Lãng
Thằng vệ binh, thích nghe lóm, mua giùm
Mỗi thứ bảy, phiên chợ phiên nhóm họp
Một lạng hai tì… cũng đủ tưng tưng

Động Sám Hối… học Độc Cô Cửu Kiếm
Dương Thanh Phong truyền cho Lệnh Hồ Xung
Kiếm độc vô chiêu cần tâm vô thức
Thằng quay phim múa võ miệng lung tung

Nghĩ cũng buồn cho một thằng kiếm sĩ
Lang thang cả đời… kiếm một lần thua
Vì không được thua… nó buồn nó chết
Bọn mình thua… mà mắc mớ gì thua

Tiểu đoàn tao vào Dambe
Địch hai đầu khóa chặt
Lấy thịt đè người chúng hò hét xung phong
Trước cái chết thằng nào cũng muốn sống
Một trận để đời lừng lẫy núi sông

Mấy thằng xem phim rúc vào giấc ngủ
Đêm đủ dài… để biết tại sao thua

Trạch Gầm


22/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment

Mưa dài…


Bolsa mấy ngày mưa trầy mưa trật
Bạn bè mấy thằng chụm tách cà phê
Mỗi thằng một thời… ôm đời lây lất
Rừng núi Quê Hương mưa gió vọng về

Căng bạt giữa rừng Miền Đông đất đỏ
Mặc sức mưa gào mà vẫn cứ vui
Mạng sống phập phồng như mây như gió
Ôm nhọc nhằn ru… khói lửa ngợp trời

Nhớ lúc xé mưa bằng màn đạn lửa
Ướt máu quân thù thấm máu Anh Em
Gào thét lưng trời… hận thù vây bủa
Lật ngửa điêu tàn đổi lấy bình yên

Mầy cũng như tao… nhìn mưa là nhớ
Áo trận giày saut không ngại đất trời
Quảng Trị, Bình Long ngập trời mưa pháo
Tưới sỏi đá buồn… mưa máu tả tơi

Cứ tưởng sau mưa là trời lại sáng
Lòng lính tha phương mưa dặc mưa dài
Trôi nỗi ước mơ đoạn ngày đoạn tháng
Đợi đến ngày nào… có một ngày mai…

Trạch Gầm



19/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment

Ta Về Biên Hòa


Ta về Biên Hòa ngồi bên góc chợ
Soi mặt đường xưa gợi nhớ gợi thương
Vạt áo ai bay nắng chiều hôn gió
Vướng gót giày saut… cát bụi chiến trường

Phố xá thân quen, ta giờ khách lạ
Đốt nỗi trầm ngâm ta kiếm nụ cười
Nụ cười Tân Uyên, nụ cười Tuy Hạ
Trên giòng sông đời mơ ánh trăng soi

Dang đôi tay buồn ta quơ bè bạn
Một cái choàng vai trống hốc đợi chờ
Mấy thằng em xưa cùng thời lửa đạn
Đâu cảnh gối đầu trên súng ước mơ

Ta vào Hang Nai, ta vào Đất Cuốc
Mỗi một lần đi tắm máu sơn hà
Ta ngồi Cây Me, ta ngồi quán Tuyệt
Lấp cạn đau thương hôn nỗi thiết tha

Ta tặng phố phường nụ cười chất ngất
Ta tặng rừng khuya bao bước chân thầm
Ta về Biên Hòa như người kiếp trước
Tìm lại ước mơ… trĩu nặng bâng khuâng

Trạch Gầm



18/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment