Thơ Trạch Gầm

khởi đi từ đồi Tăng Nhơn Phú…

Viết cho Julie ngày vào UCLA


Ngày con được vào UCLA
Con mừng con khóc
Cười cùng ba
“mài sắt đã thành kim”
Cha nhắc con
Học như đi thuyền trên dòng nước ngược
Con thưa biết mà…
…Con sẽ cố gắng nhiều hơn thêm…

Thông minh như con …
Học gì không tới
Bác sĩ, kỹ sư… có khó đâu mà
Con theo Nội… học nghề dạy trẻ
Ba hài lòng… nhưng gợn ít xót xa

Cô bé ngày xưa …
Sẽ trở thành Cô Giáo
Phấn trắng bảng đen cũng lắm ân tình
Phấn trắng bảng đen mờ bao mơ ước
Bao mái trường…
Từng phủ kín rêu xanh

Giờ thì… bắt đầu…
Có hai điều con cần phải học
Tập hài lòng
Điều mình có trong tay
Một điều nữa…
Điều nầy rất khó
Với cuộc đời… Phải biết mình là ai

Trạch Gầm



Advertisements

01/07/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * gia đình | Leave a comment

Nẻo yêu thương


Kể người nghe lão Kim Dung viết bậy
Cho Du Thản Chi yêu loạn yêu mù
Móc cặp mắt tặng cho nàng A Tử
Đời tối om, tâm thức sáng thiên thu?

Ngày tối đen… đêm lại đen như mực
Trái tim hồng ngủ giữa hố mắt sâu
Va vào cây… ngỡ chạm vào da thịt
U cả đầu hồn chẳng chút thương đau

Ta đâu phải như thằng họ Du ngốc
Đi lại giang hồ học lóm trăm chiêu
Áo thầy tu không làm nên đất Phật
Nẻo yêu đương… lì ít thua lì nhiều

Kể người nghe biết bao thằng đáng ghét
Cuối cùng rồi nó vẫn sống trơ trơ
Thằng đẹp trai thua xa thằng chai mặt
Đường vào tim… biết ai dại ai khờ

Cầu tình ái đâu phải cầu Ô Thước
Nhịp yêu đương lỡ sụp vẫn sống nhăn
Bao thằng bị phê… mặt mày chán ngắt
Chán ngắt mà lại kéo cả trăm năm

Ta không dại… nên vẫn còn cặp mắt
Để thấy đường… mà biết nẻo yêu đương

Trạch Gầm


30/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment

Chuyện tình Thế gian


Tặng Yên Ly


Anh biến thành chim sẻ
Chỉ còn mỗi ước mơ
Em là hạt thóc nhỏ
Rớt giữa trời bơ vơ

Tha Em về tổ ấm
Ru em bằng lời thơ
Lời thơ bay vạn dặm
Đốt rừng khuya hững hờ

Có một nàng tiên nữ
Mê chuyện tình thế gian
Sống một đời sống thực
Con tim biết dỗi hờn

Trần gian là bể khổ
Trần gian là thiên đàng
Cắn vỡ đôi hạt muối
Ấp mặn nồng gian nan

Em cười trên nhung lụa
Em cười dưới mái tranh
Đêm ngủ vùi trong mộng
Đắp ngàn trang thơ tình

Trạch Gầm



30/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, *cho em | Leave a comment

Tình Cuội


Trach Gam










Viết tặng Yên Ly


Thằng Cuội nào cũng là thằng Cuội
Thằng Cuội nào lại chẳng biết yêu đương
Dưới vầng trăng Em bày điều mơ ước
Tìm đâu xa… Anh lăn lóc bên đường

Mỗi bước chân Em, một lời thỏ thẻ
Không xuôi tai nhưng chắc chắn ngọt ngào
Lượm thử đi Em… bỏ vào túi áo
Mỗi đêm về… bừng tỉnh… tiếc chiêm bao

Đã là Cuội thằng nào không nói dối…
Trong yêu đương lại rối rít thật thà
Lửa tình yêu đốt bao trời băng giá
Không si tình… sao tựa tróc cây đa

Em tìm đâu xa trong tầm đắm đuối
Sỏi đá nỉ non… choàng kín đậm đà
Em tìm đâu xa lội rừng băng suối
Dưới gót chân tình… ngàn vạn thiết tha

Công chúa ngày xưa gieo cầu may rủi
Trúng trái tim khờ chẳng biết yêu đương
Thằng Cuội, Cuội mà chung tình hết nói
Em không yêu… ắt phí cả hoang đường

Trạch Gầm



29/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, *cho em | Leave a comment

Nói với Trạch Gầm


Cố gắng nghe mầy thằng… thằng lính trận
Chớ tịt ngòi trên giường bịnh nghe chưa
Khi Quê Hương đang cần từng hơi thở
Đừng bỏ đi như một kẻ sống thừa

Bạn bè mầy biết bao thằng đã chết
Trong liệt oanh vì hai chữ Tự Do
Ngày mất nước tao nhớ mầy đã khóc
Vì không tin… thua một bọn tội đồ

Ông cha mình trải bao ngày băng giá
Cả ngàn năm từng nếm mật nằm gai
Mầy đau thương vài chục năm là mấy
Sau đành quên… quên nghiệt ngã đắng cay

Cố gắng nghe mầy bò ra giường bịnh
Cơm Cộng Hòa (1) mầy cũng đã từng ăn
Kéo tạ, thong nòng (2)… te te đứng dậy
Đường Trường Xa… lại cất bước quân hành

Nếu có nát… nát tim gan phèo phổi
Chớ tâm hồn… đừng có nát biết không
Những thằng em mầy đã từng đánh đổi…
Tuổi hai mươi… cho tình nghĩa Núi Sông

Trạch Gầm


1. Tổng y viện Cộng Hòa
2. Danh từ quen thuộc khi chữa gãy xương, rửa vết thương

29/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment

Tận Thế


Yen Ly 2











Viết tặng Yên Ly


Một ngày mặt trời ôm hôn trái đất
Địa ngục Thiên đàng đươc dịp mở toang
Một ngày anh ôm hôn em ngây ngất
Quên lửng cuộc đời còn có trần gian

Em bay vòng quanh thiên đàng bỏ ngỏ
Em bay vòng quanh địa ngục xổ lồng
Anh lững lờ trôi theo từng mơ ước
Biết đến nơi nào có gặp em không

Anh như hạt sương không còn nơi đọng
Em dang đôi tay… anh rớt vào hồn
Em mở thiên đàng, em giam địa ngục
Trong cảnh huống nào… anh hết cô đơn.

Trạch Gầm



29/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, *cho em | Leave a comment

Thức Tỉnh


Ai dạy con…
Đi làm ăn cướp
Ăn cướp có ngày không đất để chôn
Ai dạy con…
Đi làm thằng bán nước
Bán cả sơn hà, nhục nhã nào hơn

Đảng lừa nhân dân đi làm cách mạng
Dân chúng Miền Nam đội lúa vô bưng
Đảng hể hả cười trên máu xương dân tộc
Chôn Quê Hương xuống vực thẳm đại đồng

Đầy tớ nhân dân
Đảng vẫu mặt ngồi trong cửa cao nhà rộng
Hạnh phúc nhân dân
Đảng phát khố thay quần
Đảng cướp sức dân dữ hơn lũ cướp
Đảng lạy giặc Tàu dâng đất cầu vinh

Con bây giờ…
Cầm chén cơm chan máu
Đổi họ thay tên quên mất cội nguồn
Tuổi trẻ ngày xưa cho là yêu nước
Để bây giờ …
Nhìn nước mất nhà tan
Cầm súng trên tay…
Súng còn thức tỉnh
Con mù câm bám theo lũ bạo tàn
Quay về đi con cùng người yêu nước
Để đảng cướp còn…
Là… mất cả Giang San

Trạch Gầm



28/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * quê hương | Leave a comment

Viết cho thằng Bợm ngày thôi nôi


Ông chơi trò ve ve bắt
Lúc ông còn bé tí tẻo tèo teo
Giờ đến phiên con ông bày trò chơi tiếp
Bắt được ngón tay nhỏ xíu nhỏ xiu
Con tặng ông nụ cười khúc khích
Mỗi lần ông bắt hụt tay con
Con biết không…
Đời người chỉ là trò chụp bắt
Lớn lên rồi con sẽ thấu rõ hơn

Ngày thôi nôi con
Ông theo tập tục Việt
Bày đồ chơi xem con chọn món gì
Quyển sách vỡ lòng, bút mực, bút chì
Cục xôi thằng bờm, lá cờ Tổ Quốc
Con chỉ cục xôi mấy lần không bắt
Con chọn lá cờ… Tuổi trẻ của ông
Cả nhà vui
Mai nầy với non sông
Con góp mặt như Ông Cha mình góp mặt

Một tuổi con tập đi
Ngả nghiêng lững thững… té nhoài té sấp
Té bò càng… lại đứng dậy lại đi
Ông mỉm cười chừng đó đã lì
Mẹ con bảo lì giống ông như đúc
Lỡ vấp ngã biết đứng lên đúng lúc
Thì cuộc đời sẽ có ý nghĩa hơn
Đã là người ai chẳng có lúc buồn
Mỗi lần con buồn…
Con đọc thơ ông viết cho con ngày một tuổi

Trạch Gầm


28/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * gia đình | Leave a comment

Chuyện xưa Phú Nhuận


Ta gặp người trời không mưa vẫn nhớ
Kéo cả tuổi thơ Phú Nhuận chạy về
Người còn thích chuyện đời xưa Ngoại kể…
Ta bây giờ ngồi kể chuyện ngày xưa

Thuở người còn nhảy cò cò, đánh đũa
Bọn ta thì chơi đánh đáo bắn bi
Không chơi chung nhưng rình nhau thật kỷ
Muốn chơi chung… chẳng hiểu ngại chuyện gì

Chỉ có điều… người vui ta hớn hở
Nhìn người buồn… ta bắt muốn buồn theo
Đêm ta ngủ biết gì thương với nhớ
Thẳng giấc dài… đêm không mộng… trong veo

Có trò vui chung mà ta thích nhứt
Trời dễ thương trút xuống trận mưa dài
Cả bọn tắm mưa… vui thôi hết biết
Con phố buồn… được một thoáng vui lây

Thêm vài tuổi… ta chơi trò hiệp sĩ
Chận đánh mấy thằng xóm khác lang thang
Chúng đến rủ bọn người chơi cút bắt
Bảo vệ dân là trách nhiệm trai làng

Ngày cặp sách ta lượm vài chữ cái
Buồn… ngồi một mình ghép lại thành thơ
Bọn người chẳng có bài thơ nào cả
Biết tỏng ta… Thằng hàng xóm dại khờ

Trạch Gầm



27/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment

Vỗ tay trong tù


Ta viết bài thơ không ngày không tháng
Vì ở đây không tháng cũng không ngày
Giả khùng điên ta lần qua cửa ải
Ải hận thù xiềng xích cả đắng cay

Còn hơi thở… ta còn nghe nói láo
Mỗi một câu nghe đến trăm ngàn lần
Thằng nói láo không biết mình nói láo
Đầu không khùng ta chết mất phải không

Tội của ta –với nó – không bao giờ xiết
Bút, tre Trường Sơn. Mực, nước Biển Đông
Nó ngồi viết… từ đời ông tổ nó
Giấy kể tội ta dài hơn Cửu Long

Kệ mẹ nó, nó nói gì nó nói
Ở tù lâu – chai – ta lại thấy vui
Thằng Phạm Tuân nằm trên mây phục kích
Chờ giặc Mỹ vào nhào xuống. Vỗ tay

Hồi mới vào tù nó vỗ tay trước
Ta vỗ tay sau… góp vốn góp lời
Được vài năm quen…t a vỗ tay trước
Nó vỗ tay sau… mới thật tức cười

Cứ như thế… ta không ngày không tháng
Biết ngày biết đêm… nhờ có mặt trời

Trạch Gầm


27/06/2014 Posted by | * Dấu Giày Chinh Chiến, * đời ta | Leave a comment